Scroll to Top
Bố chồng nàng dâu và những lần ngoại tình khủng khiếp
Posted by dongla on 16th June 2017
| 149 views

Nói ra điều này thật xấu hổ, nhưng cũng không thể giữ mãi trong lòng được. sau đây tôi xin kể cho mợi người câu chuyên. tôi đã bị cắm sừng như thế nào. 

ngoai-tinh-bo-chong

Từng lời, từng tiếng của cô ấy cứa vào tim tôi bỏng rát, nắm chặt đôi bàn tay, cắn chặt môi đến chảy máu…

Vợ tôi, một người con gái xinh đẹp, nết na, được rất nhiều chàng trai ngưỡng mộ, nhưng nàng lại yêu và đồng ý lấy tôi, khiến tôi rất hãnh diện, tin tưởng tuyệt đối tin nàng sẽ là một người vợ đảm, dâu hiền.

Cưới nàng về được vài tháng, tôi phải tạm biệt nàng đi công tác xa, công ty muốn tôi là đại diện chi nhánh ở một số tỉnh miền Trung, tôi phải đào tạo nhân viên mới, ổn định doanh thu tại những chi nhánh mới.

Thỉnh thoảng, tôi có về nhà một vài hôm, rồi lại đi ngay. Tôi an ủi vợ hãy đợi tôi khoảng một năm, sau khi hoàn thành công tác, tôi sẽ có nhiều thời gian bên cạnh chăm sóc, bù đắp cho nàng.

Rồi thời hạn một năm cũng qua đi nhanh chóng, tôi trở về trong tâm trạng hào hứng của người đi xa lâu ngày. Nhưng khác với những gì tôi mong muốn, khao khát, đêm vợ chồng sau một năm xa cách có cái gì đó gượng gạo, nhạt nhẽo, lúc cao trào nhất tôi bắt gặp nét ưu tư của vợ, trong đêm khuya khoắt, tôi nghe thấy tiếng thở dài cố nén…

Không thể lý giải được những hành vi kì lạ của vợ, tôi dằn vặt với những câu hỏi: Có thể vợ giận tôi đã để cô ấy vò võ một mình trong một thời gian quá dài? Có thể do cô ấy đã quen chịu đựng nỗi cô đơn một mình? Có thể… hay còn một lý do nào khác?

Âm thầm theo dõi vợ để tìm lời giải đáp, tôi đã phát hiện ra một sự thật khủng khiếp: vợ tôi đang ngoại tình, mà “tình địch” không phải một người đàn ông hấp dẫn nào khác, mà lại chính là… bố tôi!

… Đêm đó, sau những phút giây chồng vợ, tôi lăn quay ra ngủ, nửa đêm giật mình thức giấc, vòng tay ra phía sau lưng cảm nhận sự trống trải, vợ không nằm bên cạnh tôi.

tam-su-buon

Đang định cất tiếng gọi, bỗng nghe tiếng thút thít văng vẳng, tò mò tôi rón rén đi về phía có tiếng khóc lạ… tim bỗng đập thình thịch khi nhận ra đó là tiếng khóc của vợ, phát ra từ phòng ngủ của bố tôi. Cố áp tai vào cửa, tôi nghe tiếng của vợ và bố tôi thì thầm chuyện gì đó, rồi lõm bõm nghe cô ấy nói “không thể tiếp tục lừa dối tôi” cô ấy “yêu tôi và cũng rất thương bố tôi”, tiếng khóc của vợ tôi thể hiện tâm trạng vừa day dứt, ân hận, vừa chất chứa tâm tư, tình cảm…

Từng lời, từng tiếng của cô ấy cứa vào tim tôi bỏng rát, nắm chặt đôi bàn tay, cắn chặt môi đến chảy máu, tôi mới kìm nén được cơn hoảng loạn, uất hận đang dâng nghẹt trong lồng ngực.

Đã gần hai năm trôi qua, kể từ cái đêm nghiệt ngã đó. Tôi đã có một công việc mới ở nơi đất khách, sự hoảng loạn cũng dần bớt làm tim tôi đau đớn, nhưng tôi vẫn không biết làm thế nào để đối diện với sự thật. Một bên là người đã sinh thành ra tôi, một bên là người vợ đầu ấp tay gối mà tôi yêu hết mực… Tại sao họ lại làm tôi đau lòng thế? Tại sao?

CHUYỆN OÁI OĂM
Tâm sự của người con dâu lỡ ngoại tình với bố chồng

Liệu con trai tôi có phải là con trai của chồng tôi hay là giọt máu của bố chồng quá cố?

Có lẽ khi kể ra câu chuyện này tôi sẽ nhẹ nhõm hơn rất nhiều, bao năm qua tôi đã giữ nó trong lòng không nói ra bởi tôi sợ, sợ định mệnh đã trói buộc tôi và người đó lại với nhau.

Tôi năm này 28 tuổi còn chồng tôi là 26. Chúng tôi là dân miền trung nghèo nàn, học ít nên sớm xa rời quê hương vào nam làm ăn khi mới 18, đôi mươi. Ngẫm cảnh xa quê khổ cực nhưng con người miền Trung kiên cường ý chí nên chúng tôi luôn nỗ lực phấn đấu tích góp để gửi tiền về quê cho bố mẹ.

Tôi gặp anh trong một ngày mưa Sài Gòn, nhanh chóng chúng tôi làm quen và đem lòng yêu nhau. Thấm thoắt cũng được 3 năm, chúng tôi về ra mắt bố mẹ hai bên xin cưới. Bố mẹ tôi thấy con gái đã ngoài 20, lại gặp được chàng rể cùng quê hiền lành tốt tính nên đồng ý. Tôi khấp khởi chờ ngày về gặp bố mẹ chồng để bàn chuyện đại sự.

Nào ngờ, bố mẹ anh trẻ hơn tôi nghĩ. Ấn tượng của tôi, lần đầu nhìn thấy bố anh là ông ấy rất đẹp trai, hiền lành và có nét phóng khoáng hơn anh. Bố anh làm nghề may mặc còn mẹ anh làm nội trợ cho một trường cấp hai.

Thấy tôi bố mẹ anh rất vui, họ đồng ý để chúng tôi đi lại và định tháng sau sẽ tổ chức hôn lễ, để chúng tôi sớm ổn định công việc rồi tính kế làm ăn.

Chẳng mấy chốc chúng tôi thành vợ thành chồng lúc đó tôi 23, chồng tôi 21 tuổi. Những ngày đầu tiên về nhà chồng tôi thấy mọi thứ thật yên bình. Nhưng rồi, thời gian qua đi sống với nhau cũng có một số va chạm nhỏ, điều đó không làm tôi bận tâm bằng những cái nhìn của bố chồng dành cho tôi.

Công việc trong nhà gần như bố chồng tôi đảm đương hết, từ hôm lấy vợ chồng tôi sinh ra tính lười biếng suốt ngày theo bạn rong chơi, đàn đúm chẳng đoái hoài gì tới tôi nữa. Lấy vợ được hơn 1 năm, chồng tôi xin phép bố mẹ theo xe Bắc- Nam kiếm tiền theo hội bạn. Thế là bố mẹ chồng tôi đồng ý. Tôi cũng xin phép vào Nam làm ăn tiếp, nhưng vì sợ phận gái xa chồng nhiều vấn đề phát sinh, mẹ chồng tôi nhất quyết ngăn cản.

Tôi vò võ ở nhà đợi chồng, mẹ chồng tôi đi làm cả ngày tối mới về để mặc tôi và bố chồng tự xoay xở mọi thứ. Tôi thực sự lấ làm ái ngại vì tình huống này. Nhà bố mẹ chồng tôi không có ruộng vườn, chỉ có mỗi chiếc máy khâu làm công cụ kiếm tiền vì thế tôi theo ông học may. Những ngày ở nhà với bố chồng tôi thấy mình yêu đời hơn, tôi nghĩ ra nhiều món ăn để cùng làm với ông. Tôi thích chưng diện những bộ quần áo mà ông thích.

Những lần chồng tôi về, luôn có những đêm ân ái. Vì phòng chúng tôi ở cạnh phòng bố mẹ chồng, nhiều lúc tôi rất ngại. Tôi cố gắng kiềm chế để không phát ra một tiếng động gì, vì tôi không muốn ông biết tôi đang “làm tình” với chồng.

rước đây, tôi với ông cùng học may, làm việc rất thoải mái nhưng những ngày vắng mẹ chồng mọi thứ trở nên ngượng ngùng hơn, kể cả những cái chạm tay. Một buổi chiều trời mưa rất to, khi tôi đang trong phòng tắm, bất chợt mất điện. Tôi sợ quá hét ầm lên, lúc đó đột nhiên cửa mở một bàn tay ôm đúng ngực làm tôi giật mình. Và rồi cơ thể một người đàn ông trung niên choàng vào ôm lấy tôi. Đó là bố chồng tôi.

Tôi không hiểu vì sao tôi không hét lên mà tôi chỉ run, rồi những cái hôn vội vã, thèm khát làm tôi rát cổ họng. Tới giờ tôi không lý giải được vì sao giây phút đó lại mãnh liệt tới như vậy, tôi như cào cấu vào người ông ấy. Còn ông ấy chỉ biết thở vội, thở gấp vì được thỏa mãn tôi – đứa con dâu lăng loàn.

Không chỉ có hôm đó, mà những ngày tiếp theo tối nào chúng tôi cũng làm việc đó trên chính giường của vợ chồng tôi. Ông ấy nói, ông ấy rất ân hận nhưng không thể kiềm chế được bản thân. Ông ấy chỉ muốn chạm vào tôi, sở hữu vợ của con trai mình. Rồi chúng tôi cùng khóc.

Khi mẹ chồng tôi trở về mọi thứ lại trở lại như xưa. Còn tôi và chồng tự dưng cũng lạnh nhạt. Tôi không còn cảm hứng khi ân ái cùng chồng tôi, anh ấy tự làm, rồi tự vui. Những lúc đó, tôi chỉ nghĩ tới cơ thể rắn chắc của bố chồng, bờ vai đó thật ấm áp. Có lẽ tôi đã đi quá giới hạn? Phải chăng tôi đã yêu bố chồng hơn chồng?

Giờ đây, con trai tôi đã 3 tuổi nhưng chưa một ngày nào tôi sống trong sự thoải mái. Bởi câu chuyện tình lăng loàn, ngang trái khiến tôi day dứt. Chồng tôi từ ngày bố mất đã trở nên tu chí làm ăn, anh càng yêu thương tôi hơn khi đứa con của chúng tôi chào đời.

Cảm thấy có lỗi với chồng, với mẹ chồng, tôi ghê tởm bản thân. Có lẽ tôi sẽ phải sống trong sự dày vò cả đời khi một một câu hỏi cứ ám ảnh tôi. Liệu con trai tôi có phải là con trai của chồng tôi hay là giọt máu của bố chồng quá cố?